Rồng Phụng Kinh Châu

Học thuật
Thân thiện
Định nghĩa
  1. Danh từ:
    • Chỉ hạng người giỏi trong thiên hạ: "Rồng Phụng Kinh Châu" một thành ngữ gốc Hán Việt, dùng để chỉ những bậc nhân tài kiệt xuất, những người tài năng đức độ vượt trội trong thiên hạ.
    • Chỉ Khổng Minh Gia Cát Lượng Bàng Thống: Cụm từ này xuất phát từ điển tích lịch sử Tam Quốc, trực tiếp ám chỉ hai nhà mưu lược tài ba Gia Cát Lượng (hiệu Ngọa Long - rồng nằm) Bàng Thống (hiệu Phụng Sồ - chim phượng), những người đã phò tá Lưu Bịvùng đất Kinh Châu.
dụ sử dụng
  • Danh từ:
    • Trong buổi hội thảo quy tụ nhiều chuyên gia, thật đúng "Rồng Phụng Kinh Châu" hội tụ. (Chỉ sự tập trung của nhiều nhân tài xuất chúng.)
    • Công ty mới thành lập đã mời được hai vị cố vấn tài ba ấy, quả là "Rồng Phụng Kinh Châu". ( việc được những nhân tài kiệt xuất hỗ trợ.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • Dùng để ca ngợi, tán dương tài năng: Thành ngữ này thường được dùng trong văn chương, diễn văn hoặc lời khen với sắc thái trang trọng, cao quý để von về tài năng đặc biệt.
    • Vị giáo sư đó người trợ lý của ông được giới học thuật xem như "Rồng Phụng Kinh Châu" của ngành nghiên cứu.
  • Nhấn mạnh sự kết hợp của hai nhân tài: Thành ngữ thường ám chỉ một cặp đôi hoặc hai nhân vật tài giỏi song hành, bổ trợ cho nhau, tạo nên sức mạnh lớn lao.
Biến thể từ gần giống
  • Long Phụng: Cách viết ngắn gọn hơn, cùng ý nghĩa chỉ rồng phượng, biểu tượng của bậc đế vương sự cao quý, tài giỏi.
  • Nhân tài kiệt xuất: Cụm từ thuần Việt có nghĩa tương đương, chỉ người tài năng xuất chúng.
  • Anh tài: Chỉ người tài giỏi, khí phách.
Từ đồng nghĩa
  • Bậc hiền tài: Chỉ người tài đức vẹn toàn.
  • Kỳ tài: Chỉ người tài năng lạ, hiếm .
  • Tuấn kiệt: Chỉ người tài giỏi, xuất chúng (thường dùng trong văn chương cổ).
Thành ngữ liên quan
  • "Rồng gặp mây": Chỉ thời cơ thuận lợi để người tài thể hiện phát triển.
  • "Phượng hoàng đậu cành cao": von người tài giỏi tìm được vị trí xứng đáng.
  • "Ngọa Long - Phụng Sồ": Cách gọi trực tiếp theo hiệu của Gia Cát Lượng Bàng Thống, nguồn gốc của thành ngữ "Rồng Phụng Kinh Châu".
  1. Chỉ hạng người giỏi trong thiên hạ
  2. Chỉ Khổng Minh Gia Cát Lượng, hiệu Ngọa Long Bàng Thống tự Sỹ Nguyên hiệu Phụng Sổ giúp Lưu Bịđất Kinh Châu, chỉ hạng người giỏi trong thiên hạ